Mind Map Of Character Analysis

Nhân vật Phương ĐịnhMở bàiThân bàiKết bàiTác giảTác phẩmVẻ đẹp tính cáchVẻ đẹp phẩm chấtVẻ đẹp tâm hồnNghệ thuật xây dựng nhân vật của tác giảĐánh giá, cảm nhận về nhân vật PĐLiên hệ bản thânLê Minh Khuê là cây bút nữ chuyên viết về truyện ngắnTruyện của bà thường viết về cuộc sống chiến đấu của tuổi trẻ trên tuyến đường Trường Sơn.ngòi bút miêu tả tâm lý nhân vật sắc sảo, tinh tế, nhất là tâm lý phụ nữ“Những ngôi sao xa xôi” là tác phẩm đầu tay của bà được sáng tác năm 1971 giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mĩ đang diễn ra rất ác liệt. Tác phẩm được kể về cuộc sống và chiến đấu của các cô gái thanh niên xung phong trong thời kháng chiến chống MĩPhương Định là một cô gái trẻ mơ mộng yêu đời có tinh thần chiến đấu dũng cảm. Cô đã để lại trong lòng người đọc nhiều ấn tượng sâu sắc.PĐ là nữ sinh Hà Nội, cô có 1 thời HS hồn nhiên và vô tư bên mẹ và gia đình. Ở nơi chiến trường khắc nghiệt, cô hay nhớ tới những kỉ niệm tuổi thơ. Nó vừa là niềm khao khát, vừa làm dịu mát tâm hồn cô trong hoàn cảnh căng thẳng của chiến tranhHồn nhiên, yêu đời: mê hát, tự bịa ra lời bài hát rồi bò ra cười 1 mình, thích ngắm mình trong gương, “vui thích cuống cuồng” dưới mưa đá.Lòng tự trọng cao, biết tự đánh giá mình, điệu đà, hâm mộ những người mặc quân phục, có ngôi sao trên mũ.Hoàn cảnh sống và công việcDũng cảm trong cuộc phá bomTình đồng đội, đồng chíCô ở trên 1 cao điểm, giữa 1 vùng trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn - nơi tập trung nhất bom đạn và sự nguy hiểm nguy ác liệtCông việc của cô đặc biệt ngày càng nguy hiểm. Cô phải chạy trên cao điểm giữa ban ngày, phơi mình ra giữa vùng trọng điểm đánh phá của máy bay địch. Sau mỗi trận bom, cô cùng Nho và chị Thao phải lao ra trọng điểm đo và ước tính khối lượng đất đá bị bom địch đào xới, đếm những quả bom chưa nổ và dùng những khối thuốc nổ đặt vào cạnh nó để phá.Đó là 1 công việc phải mạo hiểm với cái chết, luôn căng thẳng thần kinh, đòi hỏi sự dũng cảm và bình tĩnh hết sức. Nhưng với Phương Định thì những công việc ấy đã trở thành công việc hàng ngày.Sau những đợt thả bom của giặc, Định cùng đồng đội chạy lên cao điểm để làm nhiệm vụ, nơi vẫn còn có những quả bom chưa nổ. Không gian lúc đó vắng lặng đến phát sợ. Nhưng cô không hề sợ hãi. Cô có cảm giác như các chiến sĩ đang dõi theo mình, vì vậy mà cô cảm thấy an tâm hơn. Cô quyết định không đi khom, bởi một lý do rất đơn giản “Các anh ấy không thích cái kiểu đi khom khi có thể cứ đường hoàng mà bước tới.” Cảm giác ấy vừa thể hiện lòng tự trọng, vừa là ý chí mạnh mẽ giúp cô dũng cảm vượt qua mọi hiểm nguy.Phương Định “dùng xẻng nhỏ đào đất dưới quả bom”. Quả bom nằm lạnh lùng. Lưỡi xẻng thỉnh thoảng lại chạm vào quả bom, một tiếng động sắc đến gai người vang lên, cứa vào da thịt cô. “Tôi rùng mình và bỗng thấy tại sao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí. Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành” Những lúc đối mặt với quả bom sắt lạnh lùng, cô cũng có nghĩ đến cái chết. “Nhưng một cái chết rất mờ nhạt, không cụ thể”. Đó chỉ là một ý nghĩ thoáng qua. Còn điều mà cô quan tâm lúc này là “liệu mìn có nổ không, bom có nổ không? Không thì làm cách nào để châm mìn lần thứ hai?” Trong suy nghĩ của Định, cô luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ thật tốt dù có phải hi sinh.Cảm xúc, suy nghĩ chân thật ấy của cô đã truyền sang người đọc nhiều đồng cảm, yêu mến, trân trọng và kính phục. Chính nhờ sự gan góc, dũng cảm và tinh thần trách nhiệm cao đã giúp Định thực hiện tốt công việc của mình.Lo lắng sốt ruột khi đồng đội lên cao điểm chưa vềLuôn trìu mến yêu thương bạn bè: cách Phương Định nhận xét về Nho phát hiện vẻ dễ thương “nhẹ mát như 1 que kem trắng” của bạn và việc rất hiểu sở thich, tâm trạng của chị ThaoChăm sóc Nho tận tình khi cô bị thương, vỗ về và chăm sóc như 1 người y tá: “moi đất, bế Nho đặt lên đùi”, “rửa cho Nho bằng nước đun sôi trên bếp than”, “tiêm cho Nho” rồi “pha sữa trong cái ca sắt”Ngược lại chị cũng rất cần sự cổ vũ động viên của đồng đội thấy ấm lòng và tự tin hơn khi cảm thấy ánh mắt dõi theo khích lệ của các anh chiến sĩ pháo binh.Rất yêu mến và cảm phục những người chiến sĩ mà chị gặp hằng đêm trên trọng điểm của con đường vào mặt trận.PĐ là 1 cô gái có tâm hồn trong sáng, giàu cảm xúc. Điều đó Được thể hiện ở niềm vui thích cuống cuồng của cô trước cơn mưa đá. Cơn mưa bất ngờ đã làm “nở tung niềm vui con trẻ” của Phương Định. Cô chạy ra, chạy vào dưới cơn mưa, hồn nhiên tận hưởng như chưa hề có bom rơi, đạn nổ.Cơn mưa tạnh bất ngờ khiến cô thẫn thờ tiếc không nói nổi. Là một cô gái giàu cảm xúc, cơn mưa đã đánh thức cô nỗi nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ của thời học sinh “nhớ mẹ, nhớ thành phố thân yêu với những ngọn điện, vườn hoa, …”3 năm ở chiến trường khốc liệt vậy mà PĐ vẫn giữ được những nét hồn nhiên, trong sáng với những ước mơ đẹp đẽ.Nhân vật được xây dựng qua những điểm nhìn, ngôn ngữ, nghệ thuật miêu tả tâm lý và tính cách nhân vật sâu sắcNgôn ngữ trần thuật phù hợp, ngôn ngữ nhân vật trẻ trung, tự nhiên, giàu nữ tínhSử dụng ngôi kể thứ nhất làm cho câu chuyện chân thực giàu cảm xúc, những suy nghĩ, tâm trạng của nhân vật.Tác giả đã xây dựng hình ảnh nhân vật Phương Định một cách chân thực, sinh động, đẹp cả trong lý tưởng ý chí lẫn tình cảm, phẩm chất.Cô có vẻ đẹp đáng quý của những cô giá thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường SơnKhông chỉ thế, PĐ là biểu tượng của thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng chống Mỹ ác liệttự hào vì thế hệ cha anh đi trước không tiếc xương máu của mình để bảo vệ đất nước. Câu chuyện còn làm chúng ta suy nghĩ về lí tưởng, ý chí và mục đích sống của chúng ta hôm nay.
636 2 3